TRUYỆN THƯỢNG ẨN - PHẦN 4

Bạch Lạc Nhân gửi tay vỗ vỗ đầu, cơn đau nhức mang lại muộn sau cơn say.Ngước mắt nhìn đồng hồ đeo tay cũng đã hơn 2 giờ sáng, cậu trở về phòng, mở tủ lấy ra hai dòng vé sản phẩm công nghệ bay, ngùi ngùi nhìn nó.

Bạn đang xem: Truyện thượng ẩn - phần 4

Nếu không có chuyện phân xưởng thì 6 tiếng nữa thôi Bạch Lạc Nhân sẽ cùng vắt Hải tắt điện áp nguồn thoại, bước đi máy bay đi mang lại tuần tuần trăng mật của riêng biệt họ. Cho dù biết là vô vọng nhưng Bạch Lạc Nhân vẫn suy ngẫm: có khi công việc hoàn thành suôn sẻ, ráng Hải sẽ về kịp trong sáng nay. Cậu ta không phải rất năng lực trong mấy chuyện giàn xếp hậu quả tốt sao? Đi ngủ một giấc thời gian tỉnh dậy biết đâu cậu ấy lại phương diện dầy ngồi cạnh mình. Nghĩ rồi Bạch Lạc Nhân quay trở lại giường, vốn dĩ ko tài làm sao ngủ được. Cậu chẳng hiểu nổi thái độ nôn nóng này là gì, chỉ là cậu đã đơn độc quá lâu, cậu không muốn kéo dãn dài nó một giây một phút nào nữa. Thà cứ trở lại doanh trại, miệt mài với các đợt huấn luyện, cuối tuần gặp gỡ nhau, đối với cậu như thế còn thoải mái và dễ chịu hơn là tình cảnh hiện tại tại. Theo gắng Hải về, nhằm rồi cô đơn. è trọc thao thức, hễ Bạch Lạc Nhân sờ tay đến ở bên cạnh không có bạn liền thức giấc giấc. Đã thức giấc rồi thì mất ngủ nữa. Cậu vớ tay lấy điện thoại thông minh trên đầu giường, thấy cuộc gọi nhỡ của nắm Hải cách đó 1 tiếng. Trong lòng tất tả cực độ ý muốn gọi lại mang đến cậu ấy, hỏi xem tình hình thế nào? cầm Hải có về kịp không? chần chờ một thời gian lại thôi, bản tính cứng đầu của Bạch Lạc Nhân vẫn chưa nuốm đổi: trước khi đi thế Hải đang nói là rất có thể không về kịp, có lẽ thế. Với cả giờ này cứng cáp đã ngủ rồi, nhằm sáng ra xem thế nào. 4 giờ, 5 giờ,... Đồng hồ liên tục đánh canh, Bạch Lạc Nhân vẫn nằm đó, quấn tròn trong chăn, tâm trạng cấp thiết khá lên được. Hiện tại cậu đã dần chấp nhận rằng Tuần Trăng Mật sẽ ảnh hưởng dời lại, còn chuyện dời lại đến khi nào thì không có bất kì ai biết. Từ bây giờ trong bụng suy nghĩ thầm: Thôi thì trở về doanh trại, đến lúc nào Cố Hải rãnh thì cậu đã xin phép về đi dạo với cậu ấy. 6 giờ sáng, Bạch Lạc Nhân đưa ra quyết định cầm smartphone gọi cho cụ Hải, mục đích đó là thông báo mang lại cậu ấy biết mình vẫn về doanh trại, nhưng vẫn có chút trọng điểm ý nhỏ tuổi bé ao ước hỏi khi nào thì nắm Hải bắt đầu trở lại? Liệu hắn liệu có phải là đang trên đường về không? kết quả điện thoại không ai nghe máy. Bạch Lạc Nhân lại thường xuyên kiên nhẫn ngồi đợi. 7 giờ, 8 giờ.... Phần đông giây phút sau cùng qua đi, hai loại vé máy bay trong tay đã trọn vẹn hết hiệu lực. Cậu buông chúng xuống, bước tiến nặng nhọc tiến vào chống thu dọn tư trang trở về kí túc xá. Khi phần đa thứ đang xong, Bạch Lạc Nhân kéo vali đi ra cửa, từ bây giờ chuông điện thoại cảm ứng chợt vang lên. Là cầm cố Hải. "Nhân tử, tôi đây, tôi giải quyết các bước đến giờ đồng hồ mới để ý đến năng lượng điện thoại. Cậu gọi tôi có việc gì không?" - cố gắng Hải hỏi cùng với giọng cấp gáp. Bạch Lạc Nhân thiệt sự cực nhọc nghĩ, ví như nói với chũm Hải cậu sắp về kí túc xá thì giống như là không hiểu biết nhiều đạo lý, giận lẫy đòi đi. Trong khi Bạch Lạc Nhân không còn nghĩ như vậy, cậu muốn đi chỉ bởi vì cậu không chống chịu nổi cô đơn. đưa ra quyết định khoan hẳn nói: "Công việc thế làm sao rồi?" "Tôi vẫn đã thu xếp, vụ cháy nổ khá khủng làm tổn thất cả sản phẩm dự trữ vào kho, bên đối tác doanh nghiệp lại hối hận thúc." Đến đây ráng Hải lại vài ba giây, giọng nói dịu dàng êm ả hiếm có: "Tôi e rằng mình cần thiết trở về mau chóng được. Nhân Tử, xin lỗi cậu." Bạch Lạc Nhân vốn không ân cần vế đầu chũm Hải nói gì, chỉ cho đến lúc câu nói cuối cùng được thốt ra, lòng cậu đột nhiên ngột ngạt, nhịp thở trở ngại đứt đoạn một hơi: "Tôi biết rồi.

Xem thêm: Giá Vé Xem Phim Starlight - Giá Vé Starlight Đà Nẵng Hôm Nay

Cậu cứ lo thao tác đi, lúc nào về thì gọi cho tôi." lập tức cúp máy. Thật ra sự việc khá nghiêm trọng, nắm Hải từ lúc đến nơi dường như không ngủ, ngoại trừ cuộc hotline nhỡ cho Bạch Lạc Nhân khi cậu đang say ra thì thời gian còn lại các lao đầu vào giải quyết mớ lếu láo độn. Trong lòng hắn luôn muốn xong xuôi thật nhanh, nhanh nhất hoàn toàn có thể để trở về triển khai lời hẹn với Bạch Lạc Nhân. Mãi làm cho tới mức ko nghe thấy điện thoại cảm ứng của vợ, đến khi phát hiện call lại thì được trả lời một câu vô thưởng vô vạc rồi mau chóng cúp máy. Cầm cố Hải vào lòng giận dữ không kém Bạch Lạc Nhân. Ra sức gọi điện thoại thông minh nhưng chỉ nghe giờ đổ chuông không dứt....Chính Bạch Lạc Nhân cũng không hiểu tại sao mình lại cụp máy lạnh vội, ko phải như vậy sẽ bị coi là nhỏ tuổi nhen ư? Nhưng tất cả nói thêm cũng do dự nói gì, nghe gắng Hải năn nỉ nĩ vài ba câu sến súa nữa thì càng tức giận hơn. Nên thôi xong khoác một chút, ngắt máy, mở vali ra quăng điện thoại cảm ứng vào, lên xe trở về kí túc xá. Bạch Lạc Nhân đậu xe cộ ở kho bãi xe, kéo vali cho trước cửa ngõ phòng mình. Cảm giác của cậu hiện nay là hộ gia đình này thật lạnh lẽo lẽo, open bước vào hầu hết thứ đều dính bụi, cũng rộng 2 tuần rồi cậu không trở về. Đột nhiên có xúc cảm hơi không say mê hợp. Bạch Lạc Nhân hợp tác vào dọn dẹp một chút, chiếc máy sấy cố gắng Hải download cho cậu vẫn ở đó, sản phẩm công nghệ giặt, đèn ngủ, giường, chăn, ga, gối,.... Tất cả mọi nơi phần đông là thế Hải. Bạch Lạc Nhân tự trách phiên bản thân không có tiền đồ, ngồi phịch xuống giường, góc nhìn ra cửa ngõ sổ: "Cố Hải. Cậu được lắm." Sau nửa tiếng đồng hồ đeo tay dọn dẹp, chàng Thượng tá vốn bê bối về nết ăn nết sống này coi như cũng đã khiến cho căn phòng tạm đầy niềm tin và thật sạch sẽ hơn. Bạch Lạc Nhân mở vali ra, định bụng lấy đồ đạc và vật dụng cất vào tủ quần áo, thì tự nhiên thấy cái thoại cơ hội nãy đã bị cậu tuỳ nhân thể quăng vào vali. Cầm điện thoại cảm ứng thông minh lên, 3 cuộc hotline nhỡ, 1 tin nhắn mới. Cuộc call nhỡ dĩ nhiên là cố kỉnh Hải. Bạch Lạc Nhân đọc kết thúc tin nhắn im lặng hồi lâu, đôi mắt ẩn chứa tâm sự không có ai nhìn thấu được, chỉ biết rằng cậu đang khôn cùng nao lòng. Vài ba phút sau, Bạch Lạc Nhân cầm điện thoại cảm ứng lên bấm nhắn tin trả lời, đóng vali lại, sở hữu theo tư trang rời ngoài kí túc xá. "Nhân tử, tôi có thể vì cậu mà mong chờ suốt cả cuộc đời. Tuần tuần trăng mật của chúng ta, cậu có thể đợi tôi vài ba ngày được không?" Bạch Lạc Nhân trả lời: "Cậu dứt việc cũng chớ về. Ở lại Macau thêm một tuần nữa đi." vậy Hải đọc ngừng tin nhắn, cho rằng Bạch Lạc Nhân vẫn còn đấy giận, nỗ lực gọi điện mang đến cậu những không ai nghe máy. Bên đối tác doanh nghiệp lại hối hận thúc, cố gắng Hải đành phải chạy vào giải quyết, lòng ngổn ngang khó khăn chịu: bà xã à, đợi lão công một chút, lão công đã sớm về thôi. Ngàn vạn lần đừng loại bỏ đi mất. Ngàn vạn lần không. .......... Một ko khí rầm rĩ náo nhiệt. Âm thanh từ chiếc loa thông tin truyền tới: "Chuyến bay đi Macau cơ hội 13h00 đã sắp chứa cánh. Mời quý hành khách nhanh chóng dịch rời ra cổng ném lên máy bay. Xin cám ơn."